Oct 3, 2022. #20. Đại ca hạo nam said: Dạng người như bạn ngoài xã hội đầy rẫy, chung một kết cục là ko làm nên trò trống gì khi biết vậy là ko thể làm vậy. Bạn xem những người giàu có và tự do tài chính ko ai đi theo con đường của bạn cả. Người ta luôn có áp lực xung
Máy ảnh quay phim Olympus +15 máy ảnh quay phim tốt nhất hiện nay (bán chạy 2021) 1. Máy ảnh quay phim Canon 800D Lens 18-55mm; 2. Máy ảnh quay phim Sony Alpha A6400 Body; 3. Máy ảnh quay phim Fujifilm X-T100 Lens 15-45mm; 4. Máy ảnh quay phim Nikon D5600 KIT AF-P 18-55; 5. Máy ảnh quay phim Olympus OM-D E-M10 Mark III
_ Video ở đầu mỗi trang là bản FULL up MEGA (dành cho những ai ĐÀNG HOÀNG, chưa xem muốn xem qua cho biết, hoặc đã xem rồi nhưng vẫn muốn xem lại vì nội dung hay và chất lượng video có thể nét hơn bản đã xem trước đó) _ Video còn lại trong trang là bản DEMO up LIVE
Quay Trở Lại; Tải phim Xem phim Quay Trở Lại Return (2018) Trạng thái: Full 34/34 Vietsub Thời lượng: 35 phút / tập Số tập: 34 Tập Tình trạng: Hoàn tất Ngôn ngữ: Phụ đề Việt Năm sản xuất: 2018 Quốc gia: Hàn Quốc Thể loại:
Thay vì lớn lên, họ lại quay trở lại tuổi 15. Phim cũng miêu tả chuỗi những sự việc ngày càng hồi hộp, cùng với đó là những khó khăn mà những nhân vật chính gặp phải khi họ phải quay trở lại để bù đắp cho những lựa chọn sai lầm trong quá khứ. Phim Trở Về Tuổi 15 - 55 : 15 Never Too Late (2021) Từ khóa tro ve tuoi 15, Trở Về Tuổi 15
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd Nợ Xấu. - Edit YuuChan9- Beta EllieKashinaChương 4 Chết cũng ngạo kiềuMạc Thiến trong phút chốc bỗng hiểu ra. Trường học bọn cô, mỗi năm đều dùng bài thi, sách luyện tập giống nhau, trên lớp làm bài thi, bài tập lúc nào cũng là về nhà làm sách luyện tập, sau đó lúc lên lớp, thầy cô cũng giảng qua đề thi trong sách luyện tập. Đây là việc biến thái nhất, lúc phát sách luyện tập, đáp án phía sau toàn bộ đều phải xé toang, giao cho thầy cô, phần đáp án còn được viết tên lên, thầy cô đưa cho hội học sinh kiểm tra xem có thiếu vài tờ hay không? Mạc Nhan muốn bài thi và sách luyện tập của cô, chờ khi thi, nó trực tiếp mang đi sao chép, không cần chép quá nhiều, cam đoan đủ tiêu chuẩn đi lên. Có nhớ lúc trước khi nó năm nhất, trực tiếp đem sách luyện tập của cô đi giao nộp, đến cả sao chép cũng lười chép, đến về sau, bị mời phụ huynh vài lần, bởi vì bản chính sách bài tập đều đã viết xong, lớp của nó mới chỉ học có mấy tiết đâu. Mạc Nhan cũng có chủ ý, bị mời phụ huynh, trực tiếp đi tìm Mạc Thiến năm hai, đi tới liền nói "Ban chủ nhiệm muốn mời phụ huynh, chị đi một chuyến đi. " Mạc Thiến lúc đó cảm thấy lờ mờ, cuối cùng cũng không đi, lại náo đến Mạc mẹ cuối cùng cũng biết chuyện này. " Đừng cho nó mượn nữa, đem sách luyện tập ném đi. " Mạc mẹ lập tức nói. " Đừng a, thật đáng tiếc! " " Kia thứ phế phẩm, một cân cũng không đáng mấy xu. " Mạc Nhan liền trong túi áo lấy ra 15 đồng tiền, dốc sức chụp lấy mặt bàn, hào hùng hô " Trong phòng chị có bao nhiêu sách em lấy hết. "Mạc mẹ bị thái độ Mạc Nhan chọc cười, cuối cùng vẫn là kiên trì " Ngày mai con đừng ra ngoài chơi, cùng chị con học kèm. " Mạc Nhan vô cùng không tình nguyện. " Cái đó... " Lúc này Cố Thù dè dặt cẩn thận mở miệng, gặp mọi người đều dừng lại hoạt động hướng xem anh, rồi mới lên tiếng " Ghi chép có thể cho tôi* mượn sao. " *tôi để Cố Thù xưng tôi với Mạc Thiến, đơn giản là cảm thấy Cố Thù thích Mạc Thiến, chắc chắn trong lòng một chút cũng không tình nguyện xem Mạc Thiến như chị đâu. o* 3 *o " Được a! " Mạc Thiến lập tức đáp ứng " Cơm nước xong, cậu tới phòng tôi, tôi tìm cho cậu. " " Được. "Cơm nước xong, Mạc Nhan đi vào phòng Mạc Thiến, muốn cướp lấy những sách luyện tập kia, lại bị Mạc mẹ túm cổ ném ra phòng bếp, cho hắn rửa chén. Cố Thù nhăn nhăn nhó nhó, vẫn là đi vào phòng Mạc Thiến, vào trong liền đứng tại cửa, xem cô tìm đồ. Phòng Mạc Thiến không lớn, vào trong liền ngay lập tức thấy giường, trên giường chất thành đống gấu bông, mắt liền nhanh không tìm ra chỗ ngủ. Khăn trải giường của cô là mẹ mua, cuộn sóng cuốn tiểu kim ngư, xem ra rất ấu trĩ. Cô sau khi rời giường, chăn mền còn chưa chỉnh lý, cộng thêm lúc thay đồ, quần áo đều vất vưởng ở dưới đất, còn có nội y, làm cô vội vàng thu lại. Cái gọi là thu lại, chính là dùng chăn mền che đi những quần áo kia. Ngoài ra, trong phòng còn có một cái giá sách bằng thủy tinh trong suốt, để toàn là món nhỏ hàng mỹ nghệ cùng thư, trên thủy tinh còn dán bưu thiếp của nữ chiến sĩ xinh đẹp. Bên cạnh là một cái cửa sổ, dưới cửa sổ là bàn học, phía trên để đủ lại vật nhỏ. Thời điểm đó cô thích dùng giấy gấp sao, hoặc là dùng mảnh dài ống nhựa gấp thành, thủ nghệ không kém, còn làm thành mấy hủ. Nơi cửa sổ còn treo chuông gió cùng ngàn con hạc giấy, xuyên thành chuỗi hạc, phía dưới chuông, có giá đỡ, bị cô quấn thành từng vòng màu sắc, xem ra thập phần tinh xảo. Cô lập tức chỉ chỉ những thứ đó " Đều là tôi làm, có lợi hại không? " Cô còn chờ anh khen cô thật khéo tay, kết quả anh xem liền nhăn nhăn, khẽ hừ một tiếng " Này là lãng phí rất nhiều thời gian đi? "Tâm tình cô lập tức không tốt, bĩu môi, đến trước kệ sách kiếm notebook, cô nhớ được, cô trước giờ cũng không đem đồ ném loạn, vật tốt đều không nỡ vứt bỏ, lưu lại làm kỷ niệm, làm nhà cô càng thêm chật trội. Lúc cô kiếm đồ, anh đi vào, cầm lên một cái chai thủy tinh, lắc lắc, bên trong chai đầy những ngôi sao trời làm bằng ông nhựa, nhìn kỹ một chút. Cô không chết tâm, lại thăm dò anh " Làm rất tinh xảo đi? " " Cậu đem thời gian làm cái này đi học tập. Nói không chừng, vào năm học có thể đứng từ năm mươi trở lên. " Cô lập tức đáp, đề cao giọng nói " Khen tôi một câu, cho cậu một chai. " " Tôi lấy cái đó làm cái gì. " Anh hỏi có vẻ rất là thuận tình hợp chán nản, nhưng không thể phản bác. Thậm chí cô nghĩ, này kỳ thật không phải thích cô đâu, chỉ là cô tự mình đa tình, ai đối với nữ sinh mình thích, lấy loại thái độ này để nói chuyện. Cô giận, tiếp tục tìm kiếm ghi chép, liền nghe thấy Cố Thù dùng thanh âm cực nhỏ mà nói " Chai này rất tốt, cho tôi đi. " Động tác tìm notebook dừng lại, khóe miệng cô không nhịn được giương lên, mím môi mỉm cười, cái tên này chết cũng ngạo kiều thế nào lại quên, anh nhiều năm tính khí liền là thối lắm, miệng thối, rõ ràng là nam thần hàng đầu, lại không nhiều người tiếp cận hắn, trên mặt viết hoa hai chữ " CON NHÍM ". Chẳng qua, nhiều nữ sinh tốt bụng đem cái loại tình cảm thấp biểu tình này của anh nói là " Thoát tục ", " Cấm YU ", " Người nhàn rỗi miễn lại gần ", thậm chí là " tiên phong đạo cốt* ", nghĩ tới thật thú vị. *Tiên phong đạo cốt Phong cách người tu tiên. " Lấy đi. " Cô trả lời. " Mất nhiều công sức mới làm ra vật liền đưa người khác, không đau lòng? " " Cậu không phải là người ngoài " Cô trả lời rất tùy ý. Tạm dừng một lát, âm thanh trầm thấp của anh mới hồi đáp " Cám ơn. " Mạc Nhan vung vẩy nước còn đọng lại trên tay đi vào, Mạc Thiến đang đếm số lượng ghi chép, Mạc Nhan nhìn, đưa tay muốn cầm lên xem, lại bị Mạc Thiến chụp lấy " Lau tay sạch sẽ đã! " Nó bất đắc dĩ lấy quần áo lau tay, tiến tới xem, cầm lên mấy cuốn tập, xem đến bên trong đều là ghi chép chi chít, nó một bộ dạng không hứng thú, ném tập trở về, xoay người tìm trên giá sách sách luyện tập. Mạc Thiến cô cô rất thích mua đồ văn phòng phẩm. Cô rất thích mua nhiều thứ văn phòng phẩm, vở, kẹp sách, thẻ kẹp sách, notebook của cô đều là mua ở văn phòng phẩm, khi đó cô sẽ không trả giá, chỉ có thể trong tiệm mua giá cao. Khi cô mua vở, thích mua vở bên trong có màu sắc, có hình tiểu đồ án, cảm thấy loại vở này dùng để viết, rất có cảm giác, so với notebook sạch sẻ buồn tẻ thì đáng yêu hơn nhiều. Thế cho nên, mỗi lần khai giảng, cô đều để giành tiền, một cái notebook có giá từ 3 đến 7 nguyên đều mua, cô, khi đó một tháng tiền tiêu vặt liền đến 600 khối. Thời điểm đó, cô vì trân quý quyển vở, vô cùng nghiêm túc khi chép, cách giải hay viết ở trên, ngẫu nhiên viết sai, cũng không gạch bỏ không đẹp mắt, ngay tại chữ sai dán giấy lên. Cố Thù ôm ghi chép, trong tay cầm chai thủy tinh chứa đầy sao, nhìn thoảng qua thời gian, nói " Đã muộn, tôi đi trước. " " Đi. Tao đưa mày đi. " Mạc Nhan lập tức đồng ý. " Chờ một chút. " Mạc Thiến từ giá sách lấy ra một cái túi, đưa cho Cố Thù, " Đem ghi chép bỏ vào đây. " Cố Thù đưa tay tiếp lấy, đem ghi chép bỏ vào túi, mới cùng Mạc Nhan đi ra ngoài. Mạc Thiến chống nạnh nhìn phòng mình, không thể phủ nhận, cô rất hoài niệm nơi này. Vào năm cao trung thứ hai, cô và Mạc Nhan ra ngoài, được tinh thám* phát hiện, tiến vào làng giải trí, không mất mấy năm liền nổi danh, cô vốn nghĩ cùng Tô Lương Ngữ thi vào cùng một trường đại học, bởi vậy mà thay đổi, thi vào học viện điện ảnh và truyền hình. *tinh thám người săn tìm người có tố chất thành ngôi sao. Sau khi nổi tiếng, thị phi cũng nhiều, gần nhà xuất hiện fan, cho nên cha mẹ cô hạ quyết tâm, chuyển nhà, là tiểu khu mới xây, trị an tốt lắm, dưới lầu có bảo vệ, nhóm fan không dễ dàng vào được. Cô ngồi trên giường, cảm thấy hôm nay có chút hốt hoảng, nhưng cũng rất vui vẻ. Cô còn thể nghe giọng của mẹ và Mạc Nhan, giống như là nó định lấy kem ăn, lại bị Mạc mẹ chặn lại, chê nó hôm nay ăn nhiều kem quá, Mạc Nhan đương nhiên không phục, tiếp tục tranh luận, cuối cùng cũng giành được một que, liền chạy ngay về phòng, lúc đóng cửa, thở dốc đến mức tường phòng bên cô còn lắc lắc. Cô cười, cảm thấy bây giờ thật tốt lắm. Cô không có tai tiếng tình dục, không bị nhiều người chú ý, cũng sẽ không vì làm sai một chút chuyện liền bị nghiêm khắc phê bình, còn có lúc nằm không cũng trúng đạn. Cô bây giờ chỉ là một học sinh, còn đang nghỉ hè, sau khai giảng là lên cao trung. Thứ duy nhất thay đổi là cô không còn thích Tô Lương Ngữ nữa, mà sẽ đối xử với Cố Thù tốt, rất rất tốt, đem anh sủng đến chín tầng mây. Phát ngốc một chút, cô tới gần kệ sách, lấy ra ghi chép năm nhất, năm hai sơ trung xem xét. Hiện tại, cô rất ư là lờ mờ, bởi vì, đã quên mất một số kiến thức. Cô vì sợ xấu mặt, hậu kỳ học qua Anh ngữ, cho nên Anh ngữ bây giờ xem chừng rất đơn giản, liền trực tiếp xem nhẹ. Cô có kỹ năng, trí nhớ cũng tốt, tuy rằng không phải gặp qua là không thể quên, cũng phải xem lại mấy lần, cố ý ghi nhớ, là sẽ ghi nhớ toàn bộ, vì vậy cô nhớ lời kịch rất lợi hại, có lúc tạm thời sửa kịch bản, cô cũng có thể ứng đối rất tốt, không giống như những diễn viên khác hội sẽ quên từ. Cái này khiến cho, cô lúc này xem những thư văn đã xem trước kia, toàn thi văn cổ văn, có khả năng mơ hồ nhớ được, ngữ văn cũng liền xem nhẹ. Lịch sử cùng chính trị, thậm chí là sinh học, cô xem qua một lần, cảm thấy không có vấn đề gì, lần nữa xem nhẹ. Toán học, vật lý, hóa học đều yếu, cô tự biết chính mình, chỉ số thông minh của cô không được cao, chẳng hề là một nữ sinh thông minh. Bây giờ nhìn cái biểu thức đại số, tổng cảm thấy, như đang đọc thiên văn*! Hảo cho một ít ký hiệu, cô đều không nhớ rõ nên đọc như thế nào. *Thiên văn Sách trời. "Bethe? Oát? Ca mã? A...Trời ơi..." Cô sắp hỏng tới nơi rồi. Do đó cô yên lặng đi tới giá sách lấy sách toán lớp 5, nhìn hồi lâu, cứ thế không nghĩ ra, tính Tiểu Minh cuối cùng ăn nhiều nhất bao nhiêu trái táo, này là vận dụng công thức thế nào? Cô trước đây làm sao mà làm được thế? Điểm số toán lý hóa của cô tuy rằng không cao, nhưng lần nào cũng đạt tiêu chuẩn, hoặc là điểm từ ưu tú trở lên a. Có lẽ nào, trước đây cô là thần đồng? Cô buồn khổ ôm đầu kêu rang, về sau biết phải làm sao bây giờ? Một lát sau, Mạc Nhan gõ gõ vách tường, gọi hỏi cô "Chị, chị cũng ăn kem nhiều nên đau bụng sao? " " Coi như là... " Cô bất tắc dĩ trả lời. " Đi vệ sinh ra phân liền tốt à. " Cô cảm thấy, câu trả lời này liền không bằng cho cô uống nhiều nước nóng còn hơn. " Em đó là bụng chứa nhiều phân, mới không phải do lạnh bụng, ngu ngốc. "" Cắt, em quan tâm chị mà còn không biết cảm kích, vậy thì thôi. " Mạc Nhan nói xong, không để ý tới cô nữa. Cô nhìn chòng chọc bức tường, cảm thấy nghẹn họng không nói lên lời, như vậy nam thần tương lai, em trai của cô, thế nào lại ngu ngốc như vậy.
Phim Trở Về Tuổi 15, Trọn Bộ HD Trở Về Tuổi 15 - 55 15 Never Too Late 2021 Tập 4 5 6 7 8 9 Vietsub HD 5 người có cuộc sống đảo lộn sau khi họ bước sang tuổi 55. Thay vì lớn lên, họ lại quay trở lại tuổi 15. Phim cũng miêu tả chuỗi những sự việc ngày càng hồi hộp, cùng với đó là những khó khăn mà những nhân vật chính gặp phải khi họ phải quay trở lại để bù đắp cho những lựa chọn sai lầm trong quá khứ. Phim Trở Về Tuổi 15 - 55 15 Never Too Late 2021
Edit EllieKashinaBeta EllieKashinaChương 19 Tin tức kịch bảnMỗi ngày huấn luyện quân sự, sáng bảy giờ sẽ tập trung ăn sáng, ăn xong được nghỉ ngơi nửa tiếng, tám giờ bắt đầu huấn luyện sau đó mười một giờ sẽ ăn cơm trưa rồi giải tán nghỉ ngơi tới một rưỡi giờ chiều tập hợp ăn cơm tối sau đó được nghỉ ngơi ba tiếng, tới tám giờ tập trung, đứng nghiêm một lúc rồi bắt đầu hát quân ca, cứ như vậy mà kết thúc hoạt động một ngày, 9 giờ 30 mọi người được về phòng nghỉ của Mạc Thiến được tiếp thêm quà vặt cứ như là phát tài vậy, sau khi trở về phòng còn phân cho các bạn khác một chút, có thể ăn chống đỡ qua ngày, ra huấn luyện quân sự cuối cùng cũng tiêu hoá biết được, hôm nay lại không được yên tối hát quân ca, tất cả các lớp đều phải A1 và A2 đều là lớp chuyên, trong lớp đều là học bá, tương đối có địch ý với nhau, cho nên trong lúc hát, những tiêu chuẩn đánh giá đều rơi vào hai lớp này, ngoài ra còn có tám lớp đứng quanh hai lớp này, cảnh tượng có chút hơi Lương Ngữ là lớp trường của A2, hơn nữa cũng là nhân vật có tiếng trong trường, đều bị gọi ra ngoài mấy lần, đều là hát xong một bài mới được thả này cũng khiến cho Tô Lương Ngữ rất nhanh được các bạn học sinh khác biết tới, anh vốn là người nhân duyên tốt, lên tới cấp ba lại càng thêm đốn tim các nữ này Tô Lương Ngữ lại bị một đám nữ sinh mời ra loại tình huống này, gọi một lát không ra thì gọi ngắn gọn hơn lâu không ra, liền nhăn lên lần cuối không ra ngoài, thành ra kỳ Lương Ngữ luôn luôn là người thoải mái hào phóng, giọng hát cũng dễ nghe, mỗi lần như vậy anh thường đơn giản chỉ đững giữa bãi trống sân cỏ, cầm trong tay mic, bắt đầu nữ sinh mỗi lần nhìn thấy Tô Lương Ngữ đều rất kích động, la hét không ngừng, thậm chí còn có người nói " Tô Lương Ngữ, cậu là đẹp trai nhất. " Sau đó sẽ là một tràng cười đùa và những âm thanh lần Bạc Cách đã dùng cùi trỏ huých vào Mạc Thiến hỏi " Cậu nhìn cảnh này, có thấy khó chịu không? " Tại lúc Bạc Cách biết Mạc Thiến chả còn chút tình cảm gì với Tô Lương Ngữ chỉ trong một kỳ nghỉ hè, thời gian ngắn như vậy, chí ít vẫn còn chút nghi trên thực tế, Mạc Thiến đã không còn tình cảm gì đặc biệt với Tô Lương Ngữ mấy năm nay rồi, một lần nữa thấy người con trai này, trong đầu như xoay vòng tròn, ban đầu là những hồi ức ngọt ngào, mà cô cũng không có lưu luyến gì người này nên cũng không quá để nghiệp cấp ba. 18 tuổi ở cùng một chỗ với nhau, yêu nhau năm năm nhưng xảy ra bất trắc nên chia tay, sau đó gả cho Cố Thù được ba tính một cách tử tế, Tô Lương Ngữ đã có được cô trong những năm tháng tươi đẹp nhất của cô, vậy mà tới cuối cùng cô lại đi tiếp với Cố Thù. Cô cảm thấy cô cũng chẳng thiếu Tô Lương Ngữ cái gì, nên trong lòng tuyệt không hổ nên, hiện tại cô rất bình tĩnh mà trả lời rằng " Không có cảm giác gì, Cố Thù đẹp trai hơn cậu ta. "" Cái này thì, đối với mắt thẩm mỹ của từng người, ai cũng sẽ thích người này người kia, Tô Lương Ngữ cũng rất được, cao ráo đẹp trai, tính tình cũng tốt. Tóc xanh mắt vàng, là con lai khiến cho người nhìn vào chảy máu mũi, là người mà cậu đang thích - Cố Thù. " Lưu Tiếu Tiếu bắt đầu phân năm như vậy là một cô nữ sinh nhỏ, đều cảm thấy ở cùng một chỗ với người nước ngoài rất thích, nhưng trên thực tế chẳng có khác nhau mấy, hơn nữa cũng có rào cản về ngôn Thiến nhún vai một cái " Không có cảm giác. " Cô chỉ yêu Cố Thù, yêu duy nhất một Lương Ngữ hôm nay hát một bài tương đối hay " Đồng thoại ", đây là bài hát khá hot lúc đó, còn đặc biệt thay đổi cả biểu cảm, đối mặt với lớp A2 liền nói một câu " A... Bài hát này, tớ hát để tặng cho tiểu công chúa. " Ngay sau đó, anh hắng giọng, bắt đầu là không hẹn mà cùng nhau, A2 không ít người lúc này nhìn về phía Mạc mà biết được cũng có ngày Tô Lương Ngữ sến súa buồn nôn như vậy, gọi Mạc Thiến là tiểu công chúa? Mạc Thiến nghe mà cũng ngẩn ra, trong trí nhớ của cô, Tô Lương Ngữ luôn là một người hết sức cẩn thận, sẽ không ở trước mặt người khác mà có hành động ái muội với cô, nhưng mọi người cũng đều biết quan hệ hai người không bình thường, nhưng cũng chẳng nắm thóp được điểm nào khi tốt nghiệp cấp ba, Tô Lương Ngữ sẽ không tuỳ tiện lúc nào cũng có hành động thân mà, lần này Tô Lương Ngữ lại biểu hiện rất lộ liễu trước mặt mọi người, như là muốn cho mọi người biết vậy, muốn mọi người biết anh có người trong lòng và anh hát cho Mạc Thiến." Đã quên bao lâu, đã lâu không nghe tới em, từ khi tôi nói yêu em. Tôi nghĩ rất lâu, cũng đã hoảng sợ, không biết tôi đã làm sai điều gì. Em khóc với tôi, nói rằng tất cả đều là lừa người, tôi không thể là một vương tử, có lẽ em sẽ không hiểu, khi em nói sẽ mãi yêu tôi, tôi thấy trên bầu trời đều là những ngôi sao toả sáng. " Bạc Cách ngôi xếp bằng dưới đất, nghe Tô Lương Ngữ hát, nhịn không được cười " Xem ra cậu ta còn không dứt ra được... "Mạc Thiến hơi cau mày, cũng chẳng cảm thấy vui vẻ, ngược lại có vẻ như đang kiềm chế, có cảm giác hít thở không Lương Ngữ vẫn đang hát, đã hát tới câu kết thúc " Em muốn tin rằng, tin rằng chuyện tình của hai ta như truyện cổ tích, kết thúc vui vẻ, có thể cùng nhau viết lên kết thúc đó. " Tô Lương Ngữ hát xong, âm thanh hoan hô vang lên càng lớn, nữ sinh hét lên càng đang định trở về thì có người nói " Hoa khôi của lớp A2 có thể lên một chút nhỉ. " Mạc Thiến còn đang ngáp, nghe có người đang gọi nhưng cũng không để ý, phía sau có người đẩy cô, cô mới chậm chậm phát hiện, đám người kia gọi hoa khôi lớp A2 là đang gọi cô. Cô không phản ứng tiếp, không động đậy, lại có người bắt đầu gọi " Hoa khôi lớp A1 tới đi vậy. "Ở lớp A1 cũng có một bạn là đại mỹ nữ, nhiều người đánh giá như vậy, Mạc Thiến cũng đã gặp qua, là một cô gái mảnh khảnh, mặt nhỏ, mắt to, là một người con gái ôn nhu dịu dàng điển hình, đem lại cho người khác cảm giác như cô gái nhà bên vậy. Quan trọng nhất là, cô thấy ở bên kia toàn là người học vô cùng trâu bò, cả năm học xếp hạng lớp này luôn giành vị trí đầu tiên. Trước kia, đã có người nói hai người họ chính là hoa khôi của trường, A1 là Đổng Thi Đình cả người như mang tiên khí, nhân duyên tốt lại còn yêu kiều, khi nói chuyện đặc biệt dịu dàng. Mạc Thiến lại là người có ngũ quan tinh xảo đến không thể bắt được một chút nhược điểm, các phương diện khác đều rất xuất sắc, nhưng tới cuối vẫn thua Đổng Thi Đình một thật có rất nhiều người nói, Mạc Thiến so với Đổng Thi Đình vẫn đẹp hơn, làm cho người khác nhìn vào liền loá mắt, còn lại thì đều xem xét rằng lúc đó nàng học A2* không thể so sánh được với tiểu tiên nữ, vậy nên thua Đổng Thi Đình.* Thực ra ở đây cũng có thể hiểu là " ngốc " vì trong bản cv ghi là " nhị " trong ngoặc nên mình nghĩ có thể hiểu theo 2 qua là, vào tới học kỳ sau thì Mạc Thiến một bậc nhảy lên làm minh tinh, là minh tinh có ánh hào quang toả sáng, vậy nên lúc đó " tiểu tiên nữ " bại trận, không thể thắng nổi nhân khí của Mạc trước, dù Mạc Thiến và Đổng Thi Đình luôn bị mọi người đem ra so sánh, bàn luận sôi nổi, nhưng hai người lại nước sông không phạm nước giếng, cô cũng không quá để ý, cứ để bọn họ bàn luận đi vậy, chút nữa trở về phòng ngủ nhắn tin cho Cố Thù mới là việc chính. Ai mà biết được, huấn luyện viên đã trực tiếp nói vào loa nhỏ " Bình thường hoa khôi của trường chỉ có một người, làm gì có hai người đều là hoa khôi chứ, hiện tại, trong hai người ai đi lên đây biểu diễn người đó sẽ là hoa khôi của trường, được không? " Các nam sinh vô cùng hưởng ứng còn nữ sinh cũng có người phản Thiến trợn mắt, ai muốn thì lên, dù sao cô cũng không lên, da mặt phải thật dày mới có thể dám nhận mình là hoa khôi của lúc này Đỗ Ấu Tiệp cũng để đằng sau gây rối " Mạc Thiến, bình thường không phải suốt ngày cô nhận mình xinh đẹp sao, sao lại không đi lên, chẳng lẽ không đủ tự tin? " Đám bạn của Đỗ Ấu Tiệp cũng bắt đầu thêm mắm dặm muối " Mau chóng làm cho A2 vẻ vang đi nào, mang danh hiệu hoa khôi giảng đường về nào. "" Tới đi, Mạc Thiến, lên đi, thoải mái thể hiện, càng nhiều càng tốt. " Tựa hồ như nghe được, các lớp khác cũng bắt đầu " Đổng Thi Đình lên một lần! Mạc Thiến cũng lên một lần đi! "Mạc Thiến nghe tới đau đầu, chỉ muốn nhào ra đánh có kỹ thuật diễn khá được, chỉ là khán giả cũng chỉ xem biểu cảm khuôn mặt cô, còn hát thì tuyệt đối không. Cô và Mạc Nhan mà hát sẽ đem lại tai hoa cho người khác, khó nghe cực khi có thể nhảy, nhưng cô không thể nhảy được vì ở đây không có nhạc, không lẽ giờ cô cứ lên sân khấu mà nhảy bừa, vậy thì cũng chẳng khác gì bị bệnh thần kinh cả, nhảy cũng chỉ tạm được, ai mà muốn lên chứ? Kết quả, Đổng Thi Đình vẫn ngồi im bất động, A1 không giống A2 chưa gì đã nội chiến, hoàn toàn nói đế thêm vào " Mạc Thiến, cậu mau ra đây, danh hiệu hoa khôi trao cho cậu. "Tiếp theo đó huấn luyện viên còn nói thêm vào " Tối hôm nay sẽ xem các em diễn, khi nào hoàn thành được tiết mục, chúng ta sẽ sớm giải tán trở về ngủ. " Lúc này, học sinh càng được dịp náoloạn Cách nhìn cũng có chút không thuận mắt, liền nhỏ giọng nói " Hay là cậu đi lên một chút đi, hôm nay xem ra không đi lên là không xong đâu. "Mạc Thiến thở dài một trước cô là một minh tinh, đương nhiên sẽ không sợ những trường hợp như thế này, tự nhiên không luống cuống, chỉ là giờ không muốn phải bộc lộ điều sâu bên trong đó ra thôi. Bây giờ bị xung quanh ồn ào làm phiền, cũng chỉ có thể đứng lên, vỗ vỗ vài cái vào quần, sải bước đi lên. Bởi vì nhiều học sinh là đang ngồi, khi cô đứng lên, dẫn tới nhiều ánh mắt chú ý tới, lập tức được một đám người liên tục ồn tiến tới chính giữa, nhận lấy loa trong huấn luyện viên, thổi thổi vào loa, kiểm tra vấn đề âm thanh, sau đó mới nói " Chào mọi người, tôi là học sinh lớp A2 - Mạc Thiến. " Tiếng nói vừa dứt lập tức có nam sinh hoan hô, còn có người gọi " Xin chào tiểu công chúa. "Ngay sau đó là một tràng cười rộ Thiến cũng không để tâm, tiếp tục nói " Tôi đi lên đây không phải vì muốn ngôi vị hoa khôi của trường, mà muốn nói mọi người mau chóng giải tán đi, trở về rửa mặt đi ngủ đi. Hơn nữa tôi là người cũng chẳng có tài cán gì, chỉ có thể tuỳ tiện làm vài việc vặt, còn phải nhờ mọi người chiếu cố nhiều. " Nói xong, cô trực tiếp để lại loa chỗ huấn luyện viên ở trên mặt đất, trước mặt tất cả học sinh ở đó bắt đầu biểu diễn vài chiêu luyện viên nhìn một cô gái yếu ớt biểu diễn võ một chút, cũng không có biểu hiện gì là tức giận, ngược lại còn cầm loa nhỏ hỏi cô " Cô gái nhỏ, em là có luyện qua à? "Mạc Thiến cầm lấy loa nhỏ đáp lại " Em học tới đai đen rồi. " Sau đó hành lễ trở về hàng sau đó, mọi người giải tán trở về phòng sau nghe nói, không ít nam sinh có chút để ý tới Mạc Thiến, sau tối hôm đó không ít người vỡ nghe nói, về sau vẫn nhiều người bầu cho Đổng Thi Đình là hoa khôi, bởi vì nhiều bạn nam dù cao lớn tới đâu cũng không thể thích được một nữ sinh có thể đánh nhau thắng họ, bầu làm hoa khôi của qua đối với điều đó, cũng chẳng hề hấn gì liên quan tới Mạc sau khi sống lại không muốn phải lao vào tranh giành cái gì, cũng không muốn để ý người khác nói gì, chỉ cần là mình thích, chỉ cần bạn bè cô vui vẻ, vậy là lại phòng ngủ, cô thấy điện thoại hiển thị rất nhiều cuộc gọi nhỡ từ số lạ, cô liền đi ra chỗ khác để gọi có người nhận điện thoại, thanh âm đối phương vô cùng ôn nhu, cũng rất trầm, giọng điệu vô cùng chuyên nghiệp của một người phụ nữ " Xin hỏi là tác giả Mạc Thiến phải không? "Mạc Thiến nghe thấy cách xưng hô này liền ngẩn ra, nhưng vẫn trả lời " Vâng, xin hỏi cô là? " " À là như vậy, tôi là người bên chỗ thầy Ngô, tôi họ Tiêu, bởi vì thầy không am hiểu sử dụng máy vi tính nên thư trong máy đều là tôi xem. Cô gửi cho thầy Ngô kịch bản, tôi có xem qua và thấy có hứng thú, không biết cô có thời gian không, chúng ta có thể gặp mặt nói chuyện một chút, tôi chú ý tới cô cũng là người ở thành phố A. " Mạc Thiến trong lòng vui mừng, cuối cùng cũng có tin tức của kịch bản của team Hiện tại mình có thông báo về vấn đề edit truyện. Các bạn hãy vào " All about HMTTeam " để đọc và hiểu rõ hơn nhé = ở truyện chỉ nên cmt nhận xét truyện thôi nà> có gì thắc mắc hãy cmt trong " All about HMTTeam " nhé =
Phim Trở Về Tuổi 15 Vietsub Thái Lan - Trọn Bộ 15 Never Too Late kể về 5 người có cuộc sống đảo lộn sau khi họ bước sang tuổi 55. Thay vì lớn lên, họ lại quay trở lại tuổi 15. Phim cũng miêu tả chuỗi những sự việc ngày càng hồi hộp, cùng với đó là những khó khăn mà những nhân vật chính gặp phải khi họ phải quay trở lại để bù đắp cho những lựa chọn sai lầm trong quá khứ.
- Edit YuuChan9- Beta EllieKashinaChương 2 Càn quét tiệm bán Thiến cùng Mạc Nhan, chính là một đôi oan gia từ nhỏ. Trong lúc ăn cơm, trên bàn có năm miếng thịt sườn, mà đã ăn mất ba miếng chỉ còn lại hai miếng mà hai chị em cũng sẽ đấu nhau một trận, có đôi khi rõ ràng là cô no rồi, cũng không muốn miếng thịt dư còn lại rơi vào miệng Mạc Nhan, cho nên dù no chết cũng phải ăn. Cô nghe mọi người tán ngẫu, nói sẽ có một hai vị nam thần chăm sóc cô nghe một chút liền cảm thấy vô nghĩa, dù sao cũng không phải là máu mủ của nhau. Mạc Nhan chính là em trai ruột của cô, cũng là một cái đứa nhóc đẹp trai, thế nhưng cô hận nhất là một ngày không thể đánh nó tám lần, nếu không cô cảm thấy cô vẫn chưa yêu thương nó đủ. Đương nhiên, sau khi trưởng thành, thân lại càng thân hơn, xem thế nào cũng thấy nhau vừa mắt. Mạc Thiến sinh năm 90, Mạc Nhan sinh năm 92, hai người hơn kém nhau hai tuổi, mà gia đình lại cho Mạc Nhan đi học sớm hơn một tuổi thế cho nên, so ra Mạc Nhan chỉ thua cô có một lớp mà thôi. Còn Cố Thù lại sinh năm giờ ngẫm nghĩ lại một chút, thời điểm gặp nhau, cũng là điểm quan trọng trong chuyện tình của Mạc Thiến và Cố Thù. Ví dụ như ông trời đã ban cho cô một đứa em trai như ác ma nhưng sau đó lại chính nó dâng cho cô một anh chàng quá mức hoàn hảo đi. Mạc Thiến vẫn cầm trong tay một ly lê ướp lạnh đã uống xong từ lúc nào, thấy Mạc mẹ đầy nhiệt tình mời Cố Thù ở lại ăn cơm. Bộ dáng có chút Cố Thù xinh đẹp, cơ hồ đều khiến trưởng bối trong yêu thích. Cố Thù rất biết nắm lấy thời cơ trước mặt Mạc mẹ khoe mẽ, bộ dạng xinh xắn không nói, tính cách cũng một mảnh trầm ổn, không giống như Mạc Nhan, thấy qua nhiều côn đồ, cả ngày đều trưng ra dáng vẻ lưu manh, còn cảm thấy khi nó nói tục là đặc biệt soái, chỉ biết đánh nhau, xem mình là anh hùng, quả thực không có thuốc chữa. " Mẹ, buổi tối làm cái gì ngon cho con ăn vậy? " Mạc Thiến lại bắt đầu ồn ào. " Con không thấy mẹ đang bận chiêu đãi khách hay sao? Khách còn chưa lên tiếng đâu. " Mạc Nhan ngay lập tức xen vào một câu, trong miệng còn nhai nhóp nhép dưa hấu, dứt lời, " Phốc Phốc " phun ra vài hạt dưa hấu. Mạc Thiến " cắt "một tiếng. Hắn lại có thể không biết xấu hổ yêu cầu mẹ nấu món nào hay sao?" Mẹ, nghe con, làm món tôm bóc vỏ xào cần tây đi, làm thêm cái gà xé cay nữa. "" Thế nào đều toàn là món chị thích, Cố Thù nhà chúng ta cũng không thích ăn những món này đâu, có phải hay không, Cố Thù? " Mạc Nhan bắt đầu nháy mắt ra hiệu cho Cố Thù. Cố Thù mím môi, không nói lời nào, những món này đều là thứ anh yêu thích. Mạc Thiến đắc ý ngay tức khắc, lại vỗ vai Mạc Nhan cười ha hả, mang theo một chút ý tứ khoe khoang, kết quả còn chưa có cười xong, Mạc mẹ liền mở miệng " Món ăn đều do con gọi, vậy con đi chợ, xách thêm hai quả dưa hấu về đây. " " Những hai quả, mẹ coi con gái mẹ là Ngu Công* sao? Vậy mẹ gánh ngọn núi trở về nhé!. " Mạc Thiến lập tức không vui. *Ngu Công điển tích Ngu Công dời núi, chỉ những người biết khó vẫn làm, có sức mạnh lớn, có tinh thần và nghị lực kiên định. tìm hiểu thêm ở đây nhé " Chị, đừng lo,em đã sớm cùng Cố Thù nói qua, bình ga trong nhà chúng ta đều nhờ ngươi mang lên lầu bốn. " Mạc Nhan ngây ngất gặm dưa hấu, bộ dạng hận không thể đem vỏ dưa hấu gặm cho hết. Chị em nó đều thích ăn dưa hấu, nhất là vào mùa hè, nó và Mạc Thiến mỗi đứa nửa trái, dùng thìa xúc ăn, nhanh nghiện. Mạc Thiến bình thường thích ăn vặt, Mạc Nhan thì không thích ăn cơm, nó thích ăn mì Raccoo khô giòn hơn, thế nhưng những thứ trên đều khiến Mạc mẹ cảm thấy chướng mắt vô cùng, không cho bọn nó ăn đồ vặt, liền cho phép bọn nó ăn dưa hấu. " Em tin hay không chị đem em vác lên, từ trên lầu bốn ném ngươi xuống. " Mạc Thiến tức giận đứng dậy, đi đi lại lại trước gương to, phát hiện ra quần áo mình toàn là nếp nhăn. Nếu thực là 15 tuổi, cô sợ là sẽ nhẫn nhịn, nhưng tuổi tâm lý của cô đã là 26, còn là một minh tinh, căn bản không thể chịu đựng chính mình bộ dáng lôi thôi, loại chi tiết nhỏ này, có khả năng sẽ trở thành lịch sở đen tối, thế là cô nhanh chóng chạy về phòng " Chị thay bộ quần áo khác rồi mới ra ngoài, em cũng phải đi, giúp chị xách một quả! " " Nhiều chuyện! Lập dị! " Mạc Nhan tuy là nói vậy, cơ bản vẫn đồng ý, theo cô đi vào phòng. Nó còn mặc áo lót với quần cô cùng phòng Mạc Nhan chỉ cách nhau một bức tường, kỳ thật cũng không có khả năng cách âm, có thời điểm Mạc Nhan tại phòng nó nghe nhạc, phía bên cô cũng có thể nghe trực tiếp. Thế cho nên, sau khi vào phòng, Mạc Nhan nhỏ giọng hỏi Cố Thù, bên cô liền nghe thấy hết, " Mày nói, chị tao không phải xem trọng mày đó chứ? " Cố Thù dừng một lát, mới trả lời " Mạc Thiến không phải là thích Tô Lương Ngữ hay sao? " " Cái này " Việc này Mạc Nhan cũng biết. Nhắc tới cái tên này, Mạc Thiến đang mặc áo lót liền dừng lại. Trước đây, cô thích Tô Lương Ngữ, hắn với cô là thanh mai trúc mã. Bọn cô hai người chơi chung với nhau từ nhỏ tới lớn, Tô Lương Ngữ luôn luôn ôn nhu, văn vẽ lịch sự, cũng là một anh chàng ấm áp, cô rất thích hắn. Cô từ nhỏ, lúc nào cũng ồn ào muốn làm vợ của hắn. Vẫn một mực thích hắn. Cho đến, khi cô bị chặt đứt hai chân, hắn dứt khoác vứt bỏ cô, yêu nhau năm năm, hắn cũng rất yêu cô, sủng cô vô điều kiện, không một chút giả dối. Chỉ là hắn không có dũng khí, nửa đời sau đều phải sống cùng một người tàn tật như cô mà thôi. Cái này cùng là lẽ thường tình ở con người. Cô không hận hắn, cũng thay hắn lý giải, lại không chính mình là cô muốn tha thứ cho hắn. Suy nghĩ của con gái vốn dĩ là không có đạo lý như vậy. Thay quần áo xong, cô rời khỏi phòng, cô mang một đôi xăng đan đế giày có dán kim cương, kỳ thật, là cô mua ở chợ đêm địa phương chỉ có 20 đồng một đôi, trong lòng Mặc Thiến bây giờ, nó có địa ngang bằng đôi cao gót trị giá 2000 nguyên của cô lúc trước. Mạc mẹ rất không thích đôi giày này, sợ cô đi bị sái chân. Phía sau, Mạc Nhan cũng đã thay quần áo xong, ra cửa để đổi giày. Cô ngây ngất đứng bên cạnh Mạc Nhan, vui tươi hớn hở nói " Chị cao hơn em hai ngón tay nha! " Thân hình cô trưởng thành sớm, năm nay đã cao tới 1m65, kỳ thật sau khi cô trưởng thành, cao tới 1m68, cũng chỉ có thể khoe khoang với Mạc Nhan mấy năm như vậy. Thuận tiện, cô nhìn qua Cố Thù, giống cô, tả hữu cũng một bộ dáng 1m66, khi cô xỏ chiếc giày xăng đan phía sau, cũng hạ luôn tầm mắt xuống nhìn anh. Nhìn bộ dáng anh trước mắt, ai có thể nghĩ tới, mấy năm tiếp theo, bỗng chốc liền cao tới 1m91? Đứng bên cạnh anh, cô hoàn toàn trở nên chim nhỏ nép vào người. Mạc Nhan không phục, vô cùng không phục, liếc cô vài cái " Mấy năm nữa, em khẳng định so với chị còn cao hơn, ba chúng ta cao đến 1m85 cơ mà? " " Không phải, ba chúng ta là 1m82, em về sau chắc là 1m85? " " So với em, em không tin chị có thể cao tới 1m8! " " Nhưng hiện tại là chị cao hơn em, đừng tự ti a, lát nữa chị mua cho em đệm tăng chiều cao. " " Ai cần chị quan tâm? " Hai người cứ như vậy ồn ào, Mạc mẹ đi tới, đưa cho cô 50 đồng tiền, còn nói thêm mấy câu " Thích cái gì thì mua. " Bộ dáng giống như một tổng tài, như đang ném cho cô 500 vạn, không xài hết đừng trở về gặp tôi. Cô vừa nhìn liền không vui, mất hứng kháng nghị " 50 đồng làm sao mà đủ hả mẹ, phải tới 100 cơ. " Mạc mẹ không cho, lại đưa cô thêm mười khối " Đủ dùng, con định lén lút mua đồ ăn vặt phải không? " Cô không tình nguyện nhận lấy, chờ đến chợ, mới bỗng nhiên tỉnh ngộ. 50 đồng thật là đủ. Cô mua tôm sống, mua thịt ức gà, mua bốn quả dưa chuột, một củ cà rốt, một ít đậu phộng, cần tây, lại mua hai trái dưa hấu, mới tiêu hơn 30 đồng tiền. Này giá cả....Thật là vô cùng lợi ích, cô hận không thể mua sỉ đem về! Ngược lại, cô nghĩ tới, mua nhà a!Chẳng qua, cái ý tưởng này vài giây sau liền bị vứt bỏ, cô là một thiếu nữ 15, làm gì có tiền mua nhà, cha mẹ cũng không thể nghe cô nói bậy a. Rất nhanh, cô liền ủ rủ gạt bỏ ý tưởng này. Mạc Nhan bị biểu tình suy tính thiệt hơn của cô dọa sợ, vốn còn muốn cho cô xách cả hai quả dưa hấu, bây giờ nó cùng Cố Thù đem mấy vật khác chia ra, xách trở về, cũng yên lặng đem một quả dưa hấu xách trong tay, không dám lên tiếng. Chị nó bị bệnh thần kinh, đến ba nó còn phải sợ, huống chi là nó. Này là muốn nổi điên ở chợ như thế nào? Bọn nó còn chưa có chứng minh thư đâu!Trên đường trở về, Mạc Thiến đột nhiên nói, quẹo khúc cua, cô nhớ được, bên đó có tiệm bán lẻ. " Chị làm gì a? " Mạc Nhan lập tức ồn ào, này muốn đi đâu, chạy nhanh về nhà mới là tốt nhất. " Một sức mạnh thần bí đang lôi kéo trẫm. " Cô trả lời. " Nói tiếng người. "" Ta muốn mua bình nước uống lê, túi nhỏ cây sung. " Nước quả lê là thức uống duy nhất của cô trước đây, so với chai bia còn lớn hơn một vòng bình thủy tinh, một đồng một bình, lợi ích thực tế, chẳng qua bình thủy tinh uống xong cần phải trả lại, không tính lời nói, còn phải lưu lại 5 giác tiền thế chấp. Cây sung kia không phải là một loại quả khô, mà là một loại túi chứa đồ ăn vặt, bao bì là sọc trắng xám đan xen, bên trong là tiểu quà vặt, vị rất đặc biệt, càng ăn càng nghiện. Mạc Nhan nghe thấy, liếm liếm miệng, nói " Ta cũng muốn mua! " " Mua thêm một hộp nhỏ kem, một kem sữa chua đá. " Cô lại nói. Đây là hai loại kém trước đây cô thường ăn, ăn ngon, còn tiện nghi nữa, 5 giác tiền một cái, so với sau này một hộp kem mười mấy đồng còn muốn thật hơn. Mạc Nhan lại liếm liếm miệng " Ân, gần đây trời nóng, mua kem thì mẹ không thể nói cái gì, lại mua mấy ly kem. "Hai người ăn ý với nhau, cho Cố Thù ở một nơi râm mát, để lại tất cả thứ đã mua dưới chân anh, anh coi chừng, hai người khoan khoái đi tiệm bán lẻ. Tiệm bán lẻ là một gian phòng giống như tiểu phòng, bên tường còn có bếp lò đưa ống dẫn hàn, cửa sổ là khung gỗ khảm thủy tinh, bây giờ đều đang mở rộng, lộ vẻ chứa rất nhiều loại quà vặt. Trước đây, cô tới tiệm bán lẻ là để mua búp bê cùng đủ loại y phục cho búp bê, còn Mạc Nhan là thích súng phun nước. Tiệm bán lẻ còn có một cái tủ lạnh lớn, bên trên che một tầng chăn bông, xốc lên, mở tủ lạnh ra, bên trong đều là kem, đủ kiểu, quả thật là một bảo tang của tiểu hài tử. Khi Mạc Thiến mua xong, Cố Thù đứng dưới bóng cây, có một nhóm ông cụ ngay phiến cây, gác chân, ngồi tại bàn đá chơi cờ, rõ ràng đã lớn tuổi, lại còn vì việc đi lại, không cho đi liền khắc khẩu, còn có một đám người theo quấy rối. Cảm thấy không xa có một thiếu niên tóc nâu vàng, mắt xanh nhìn rất thuận mắt, liền có không ít người hướng tới anh, nhỏ nhẹ hỏi " Cậu là người ngoại quốc à? " Cố Thù bộ dạng lạnh như băng, không thừa nhận, kỳ thực là đang lo lắng. Mặc Thiến chạy tới, từ trong túi nhựa lấy ra một que kem nhỏ xé bao bì, đưa tới bờ môi anh " Ăn đi, ngon lắm. " Anh ngẩn người, muốn dùng tay nắm lấy que kem, cô lại không chịu, muốn cầm cho anh ăn. Trong phút chốc, khuôn mặt anh đều đỏ bừng, mang bộ dáng ngượng nghịu cùng khó chịu cắn một miếng, kia thật nhẹ, nếu không phải thấy dấu răng, cô đều cho rằng anh không ăn vào. Do đó, cô " Xì " một tiếng. Mặt anh càng đỏ hơn. Tác giả có lời muốn nói Trước mắt nam chính cùng nữ chính còn chưa có thân thiết, nam chính vẫn là lén lút thầm mến, cho nên có chút ngượng ngùng. Chờ chín năm về sau, nam chính mỗi ngày đều có thể ngay lập tức " giết " chết nữ chính o*_*o
quay lại tuổi 15 full